Kỳ lạ ông sư tự chặt cánh tay mình, và cánh tay 40 năm không phân hủy

img Đăng bởi mstyle, ngày 03/04/2018

Kỳ lạ ông sư tự chặt cánh tay mình, và cánh tay 40 năm không phân hủy

“Thần tăng” ẩn dật

Nhận được thông tin từ một Phật tử địa phương, chúng tôi về vùng Can Lộc - Lộc Hà (Hà Tĩnh) tìm sư Kiệm. Cách xa hàng chục cây số đã có thể hỏi thăm đường, bởi người dân ở đây hầu như chẳng ai không biết rõ về vị “thần tăng” địa phương và câu chuyện “cánh tay bất hoại” đầy huyễn hoặc của ông.

Nhà sư Kiệm nằm bên sông Yến Giang thuộc thôn 9 xã Hồng Lộc huyện Lộc Hà. Ông sống trong ngôi nhà cấp bốn bình thường như bao ngôi nhà khác với vườn rau và ngõ nhỏ. Nhìn bên ngoài chẳng thể hình dung đây là nơi tu hành của vị “thần tăng” nổi danh với bao huyền thoại và cũng là người được trọng vọng nhất trong vùng.

Sư Kiệm nằm thiêm thiếp trên chiếc giường đặt giữa tịnh xá nho nhỏ. Ông có làn da mịn màng hồng nhuận, nét mặt phương phi đầy Phật tính, quả thực giống như hình dung của chúng ta về một vị cao tăng.

Phật tử khắp nơi nghe danh đến chiêm bái Sư Kiệm tại Tịnh thất của Ngài. 

Ngoài sân, vợ chồng ông Thống - bà Phượng (cháu gọi sư Kiệm là chú ruột đồng thời cũng là những người trực tiếp chăm sóc nhà sư từ khi ông đổ bệnh gần chục năm qua) đang trò chuyện cùng mấy người Phật tử địa phương.

Tất cả mọi người đến đây đều cung kính xưng sư Kiệm là “Ngài”. Những câu chuyện về ông được họ thuộc nằm lòng rồi kể lại với tâm thế gần như cuồng tín.

Sư Kiệm sinh ngày 16 tháng 9 năm Tân Tỵ (1941) tại thôn Yến Giang, thế danh là Phan Trọng Kiệm, là con út trong một gia đình thuộc tầng lớp trung nông.

Ngay từ nhỏ ông đã bộc lộ nhiều điểm khác người, thể hiện thiên tính tu hành từ rất sớm. Ông vốn khôi ngô, thông minh hoạt bát, thế nhưng chỉ thích sống khép mình trầm lặng. Lên ba tuổi đã dùng riêng bát đũa, bảy tuổi bắt đầu biết thả chim cá phóng sinh.

Đến tuổi đi học, từ chữ Hán cho đến chữ quốc ngữ, ông học gì cũng nhanh và giỏi gấp mấy người thường. Có điều ông cũng không hứng thú với chuyện học hành mà chỉ say mê kinh sách Phật pháp, có bao nhiêu tiền bạc đều dành mua kinh sách và chim cá để phóng sinh.

Năm 16 tuổi, ông một mình tìm đường lên chùa Hương Tích trên núi Hồng Lĩnh xin ở lại tu hành. Dạo ấy, ngôi chùa này còn hết sức đơn sơ hoang vắng, chỉ có một mình sư bà trụ trì đã già nua quanh năm không bước chân xuống núi. Thi thoảng mới có một vài người dân quanh đó ghé thăm. Sư bà ban cho ông pháp danh là Thích Thiện Tuệ nhưng không thu làm đệ tử (tự tu).

Không lâu sau, sư bà mãn tuổi trời viên tịch. Từ đó một mình ông khổ tu trong ngôi chùa vắng vẻ, vừa phải tự lực sinh tồn giữa rừng hoang, vừa phải bảo vệ chùa trước đạn bom của những năm tháng chiến tranh khốc liệt.