Chưa nhận diện được TB

Bữa ăn với nồi canh mướp loãng của vợ chồng cựu thanh niên xung phong và bầy con điên dại

img Đăng bởi mstyle, ngày 10/09/2019

Bữa ăn với nồi canh mướp loãng của vợ chồng cựu thanh niên xung phong và bầy con điên dại

3 thế hệ sống trong ngôi nhà 3 gian

Đi vào xóm Kho, thôn Mỗ Xá, xã Phú Nam An (Chương Mỹ, Hà Nội), hỏi thăm nhà cựu thanh niên xung phong (TNXP) Lê Công Trình hơn 80 tuổi - gia đình có ba thế hệ sống cùng những người điên dại, ngẩn ngơ thì dân làng ai nấy đều cười xòa nói rằng “ôi nhà ông ấy người không điên có khi cũng hóa điên”.

Nhà ông Trình đi qua cái giếng, nằm sâu trong con ngõ nhỏ, xung quanh bốn bề là nhà cao tầng che kín, duy chỉ có nhà ông, ngôi nhà ba gian, lụp xụp, xuống cấp nằm lọt thỏm ở giữa. Vừa vào cổng, đập vào mắt chúng tôi là căn nhà nhỏ, một người phụ nữ cùng 2 đứa trẻ đang đứng quanh chiếc xe lăn.

Chưa kịp hỏi han, người phụ nữ này tự giới thiệu là con dâu thứ 4 của ông Trình, người ngồi trên xe lăn là chồng, còn 2 đứa nhỏ đứng cạnh là con. “Cô chú cứ vào đi, ông tôi đang trên nhà nhưng cô chú đi từ từ kẻo cậu út thấy người lạ vào lại giật mình lao ra đánh thì khổ”, con dâu ông Trình dặn dò khách khi vào nhà.

Đúng nhừ lời chị này nói, vừa thấy người lạ mở cánh cửa, con trai út của ông Trình đang ngồi ở bàn uống nước đứng bật dậy, cười ngờ nghệch, mắt nhìn thẳng khiến chúng tôi sợ hãi phải lùi ra. “Khánh vào trong nhà đi con, khách đến chơi đấy”, giọng ông Trình nói vọng ra.

Nhà ông Trình đi qua cái giếng, nằm sâu trong con ngõ nhỏ, xung quanh bốn bề là nhà cao tầng che kín, duy chỉ có nhà ông, ngôi nhà ba gian, lụp xụp, xuống cấp nằm lọt thỏm ở giữa. Vừa vào cổng, đập vào mắt chúng tôi là căn nhà nhỏ, một người phụ nữ cùng 2 đứa trẻ đang đứng quanh chiếc xe lăn.

Chưa kịp hỏi han, người phụ nữ này tự giới thiệu là con dâu thứ 4 của ông Trình, người ngồi trên xe lăn là chồng, còn 2 đứa nhỏ đứng cạnh là con. “Cô chú cứ vào đi, ông tôi đang trên nhà nhưng cô chú đi từ từ kẻo cậu út thấy người lạ vào lại giật mình lao ra đánh thì khổ”, con dâu ông Trình dặn dò khách khi vào nhà.

Đúng nhừ lời chị này nói, vừa thấy người lạ mở cánh cửa, con trai út của ông Trình đang ngồi ở bàn uống nước đứng bật dậy, cười ngờ nghệch, mắt nhìn thẳng khiến chúng tôi sợ hãi phải lùi ra. “Khánh vào trong nhà đi con, khách đến chơi đấy”, giọng ông Trình nói vọng ra.

“Cô chú uống nước đi, đừng để ý chúng nó, con bé này to người nhưng vụng lắm, nó bị thiểu năng trí tuệ từ bé không biết gì cả, sai gì thì làm nấy thôi. Còn cậu út kia bị thần kinh, khi nào nó lên cơn mới đánh người, phải xích lại, bình thường, hiền khô ấy mà”, ông Trình nhìn vào 2 người con ngơ dại nói.

Kẻ dở người chăm người thần kinh

Vừa ngồi uống nước, ông Trình kể lại cuộc đời mình, khi còn trẻ ông tham gia TNXP mở tuyến đường từ Bắc Giang lên Lạng Sơn. Sau khi thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc, ông được Huân huy chương kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng ba.

Khi trở về thời bình, ông làm công nhân lái máy xúc tại Thái Nguyên, sau ông về Chương Mỹ lấy bà Nguyễn Thị Hiệp và sinh được 6 người con, một người không may đã qua đời, giờ còn lại 5.

“Các con tôi sinh ra chúng vẫn khỏe mạnh, bình thường, ngoan ngoãn lắm. Đến giờ lần lượt từng đứa một bị điên dại, ngờ nghệch, có đứa minh mẫn nhất nhà lại bị tai nạn”, ông Trình tâm sự.

Cũng theo ông Trình, người con cả của ông bà, anh Lê Công Độ, sinh năm 1970, đã lập gia đình ra ở riêng nhưng hiện tại bị mắc bệnh hoang tưởng, nói luyên thuyên suốt ngày.

Nhấp ngụm nước trà, ông Trình chỉ tay vào người con thứ 2 là chị Lê Thị Thu, sinh năm 1972, chị này chỉ quanh quẩn ở nhà, tuy không khôn ngoan nhưng lại phải phục vụ, chăm sóc cho cả gia đình.

“Trí tuệ nó không được bình thường, bảo trước quên sau, nấu được bữa cơm phải mất nửa buổi, nó chậm chạp, ngu ngơ nhưng vẫn đỡ đần được”, ông Trình nói.

Cả gia đình, được người con thứ 3 khỏe mạnh, bình thường thì chị này đi lấy chồng xa thi thoảng về thăm nom bố mẹ. Còn người con thứ 4, anh Lê Công Đệ sinh năm 1982, là người ngồi trên xe lăn, do bị tai nạn cách đây 2 năm, gẫy 5 đốt sống cổ, nằm liệt giường đang ở cùng nhà với ông bà Trình.

“Từ khi bị tai nạn vợ nó vay mượn khắp nơi để chữa trị, gia đình nó cũng khổ sở”, ông Trình ứa nước mắt khi nói về người con thứ 4.

“Anh kia, anh kia”, đó là những câu nói lẩm bẩm trong miệng của người con trai út - anh Lê Công Khanh, sinh năm 1984, đang nhìn nhìn ra khoảng không nói chuyện.

“Ngày nào nó cũng lẩm bẩm suốt ngày như vậy. Hồi bé nó đẹp trai, thông minh lắm, học giỏi nhất lớp cho đến năm 11 nó bắt đầu bị bệnh, giờ thì thần kinh nặng”, nhìn vào người con út đang cười ngây ngô, ông Trình nói.

Bệnh tât như vậy, anh Khanh không thể phục vụ sinh hoạt cá nhân được, ăn uống tắm giặt, đều do người chị thứ 2, dở điên dở khùng phụ trách.

Bữa cơm với bát canh mướp loãng

“Thằng này khi lên cơn nó đánh cả tôi với ông nhà đấy. Tối đến đi ngủ con Thu phải xích lại để nó khỏi đi lung tung, ra đường không biết đường về, đi tìm nó khổ lắm”, bà Hiệp chỉ vào sợi dây xích trong buồng cho biết.